Bánh khúc-thức quà và lời hứa tuổi thơ tôi

 
Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để lưu vào danh mục yêu thích.
   

Đêm thành phố trở về trong tĩnh mịch yên ả, tiếng muỗi vo ve, tiếng gió lao xao rít vội từng cơn qua kẽ lá bên thềm hiên vắng… Đông về….

Đêm thành phố trở về trong tĩnh mịch yên ả, tiếng muỗi vo ve, tiếng gió lao xao rít vội từng cơn qua kẽ lá bên thềm hiên vắng… Đông về. Hanh hao. Se sắt.

 Ngoài đầu ngõ tiếng ai vẫn rao vọng đèn khuya " Bánh khúc đây! Ai bánh khúc nàoooo!"

 Bánh khúc- thức quà của tuổi thơ tôi. Cuộc sống hôm nay bon chen hối hả quá, nó cuốn tôi đi xa rời thơ ấu. Tôi đã lãng đãng mà quên mất cả xanh xanh bùi bùi câu vị bánh khúc cùng nỗi nhớ tuổi thơ năm nào…

 Đông về. Cánh đồng trụi lụi. Sương muối còn đọng từng giọt li ti trên từng cành ngọn cỏ. Một đứa trẻ nhỏ trong lớp áo bông dày cụ đang lom khom trên cánh đồng rạ khô khốc để hái cái mầm non xanh xanh bàng bạc lớp phấn, rau khúc. Rau khúc xanh non mơn mởn mọc kín đồng trong cơn gió đông lạnh. Tôi năm ấy đã miệt mài hái từng ngọn khúc nếp để về nhà đợi chờ mẹ làm cho bánh khúc ăn. Mẹ làm bánh khúc vẫn luôn là ngon nhất. Nóng hổi nồi bánh mới hấp xong. Tôi líu ríu thổi phù phù kêu nóng "sau này con lớn. Con làm mẹ ăn nhé!". Thé mà đã hai mấy cái đông như thế trôi qua, tôi vô tình lãng quên cả lời hứa tuổi thơ…

 Mùa đông ơi! Tôi đợi đông lạnh năm nay để bên mẹ " Con làm bánh khúc mẹ ăn nhé!" để làn khói trắng nghi ngút của nồi bánh khúc tuổi thơ lại vần vờn trong không gian ấm cúng, cán bếp nhà tôi.

Đăng lúc:
   
Món canh ngon (QC)
Hướng dẫn bạn cách làm các món canh ngon, theo mùa, phong phú cho bữa cơm gia đình thêm trọn vẹn với những công thức nấu canh đơn giản, dễ làm và với những nguyên liệu hết sức đơn giản và dễ tìm ngay trong gian bếp.