Nhân ngày lễ Vu Lan, tôi nấu bữa cơm chay cho gia đình nhỏ của mình. Nhìn bữa cơm thanh đạm, tôi bỗng nhớ đến mẹ cùng những bữa cơm không thịt, cá…
Mẹ tôi trường chay. Bữa cơm của mẹ chỉ là vài tay nấm, dăm miếng đậu phụ, mớ rau ghém, cải luộc… Giản đơn và bình dị như chính con người của mẹ tôi vậy!
Mỗi lần về thăm nhà, tôi thường xuống bếp phụ mẹ nấu ăn. Tôi lặt rửa rau củ, mẹ bắc nồi nước nấu canh, xào đậu… tiếng xẻng khua trên bếp, tiếng xèo xèo phi tỏi… hòa vào tiếng chuyện trò của hai mẹ con làm rôm rả một góc nhà. Với tôi, đây là khoảng thời gian thật quý báu, và tôi trải lòng với mẹ rất nhiều, về công việc, cuộc sống, dự định, ước mơ… Mẹ tôi cười thật hiền, lắng nghe và chỉ dạy cho tôi nhiều điều hay. Nhìn rổ rau được rửa sạch, mẹ nói: Cọng rau, ngọn cỏ còn biết vươn mình lên để sống. Mình may mắn được sinh ra làm Người, phải biết trân trọng, chớ hoài phí phạm, phải sống sao cho xứng đáng với kiếp Người!
Ngày ba tôi đổ bệnh, chị em tôi hãy còn thơ dại. Mẹ phải tần tảo buôn bán, vất vả sớm hôm nuôi chị em tôi ăn học nên người. Rồi chúng tôi khôn lớn, thành gia, lập thất, sinh con… lúc nào, ở đâu cũng luôn có bàn tay mẹ kề bên chăm lo cho được chu toàn. Mẹ làm gì cũng chỉ nghĩ đến con, đến cháu. Khi chhúng tôi, ai đã yên phận nấy, mẹ gởi mình vào trong câu kệ lời kinh. Mẹ nói: Các con là cả cuộc đời của mẹ. Giờ đây, mẹ chẳng có gì để cho các con nữa, chi bằng nương theo ngã Phật, cầu mong cho các con được an lành…
Với tôi, mẹ là niềm kiêu hãnh vô biên. Và tận trong sâu thẳm, chị em chúng tôi đều tự hào khi được làm con của mẹ. Ngày sinh nhật của mẹ, chúng tôi họp mặt, cùng nhau tổ chức sinh nhật cho mẹ. Quà tặng mẹ là bài thơ mà chị em chúng tôi tự làm, mỗi người góp một câu, bằng tất cả lòng yêu thương, tôn kính gởi đến mẹ:
“Mẹ là biến cả mênh mông
Mẹ là trăng sáng soi đường cho con.
Một đời vất vả đa đoan
Một đời trăn trở, ươm mầm từ bi
Thương con mẹ dạy “vô vi”
“Tròn đời, đẹp đạo” mỗi khi con về
Tham sân, luyến, ái làm mê
Con cần có mẹ cận kề, bảo ban
Mẹ mong con được an nhàn
Gian nan phần mẹ, màu lam đã sờn!
Ngày ngày mẹ vẫn khuyên lơn
Phật tâm là gốc của đời chúng con.
Mẹ là Phật của đời con
Mà con cứ ngỡ Phật còn đâu xa!”
Một mùa Vu Lan nữa lại về, chị em chúng tôi hạnh phúc vì vẫn có mẹ bên cạnh. Và giờ đây, hơn lúc nào hết, tôi lại muốn được trở về bên mẹ, được cùng mẹ nấu những bữa cơm thanh, bùi không vương mùi thịt, cá…
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.