Được ăn những món ba nấu, được nấu cho cả nhà ăn, là hạnh phúc của con…
Cuộc sống bộn bề cuốn chúng con đi
Nên nhà ta vắng
Những bữa cơm chiều đông đủ
Chúng con có lỗi
Vì mãi chưa tìm được bến để dừng chân
Mỗi lần gọi ông, bà đều nhắc nhở
Rồi ba mẹ tới bác cũng cằn nhằn
Cuộc sống cao sang con không mong mình chạm tới
Chỉ mong là ông bà, ba mẹ mãi bình an
Con chỉ mong
Được ăn bữa cơm chiều ba nấu
Được nấu cho ba, cho mẹ, cho các em
Cho dù không nấu ngon như ba
Cũng không đậm đà như mẹ đã dạy
Nhưng tình yêu
Trong những món ăn
Con nấu
Là hương vị của hạnh phúc ba ơi
Con chỉ mong
Được ríu rít bên mâm cơm
Vừa ăn,
Vừa trò chuyện rôm rả
Như ngày còn thơ …
P/s: đã 2 năm con chưa về nhà, con nhớ lắm ba ơi! Nhưng bữa cơm như thế này…
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.